Tác giả: Minh Tiến
Quân tử khi lấy gì, thì xem người cho, đáng lấy mới lấy; khi cho gì, thì ai cũng cho, không cần phải chọn.
Quân tử khi lấy gì, thì xem người cho, đáng lấy mới lấy; khi cho [...]
Quân tử không lấy sắc bên ngoài để thân cận với người. Tình sơ giao mà dùng dung mạo thì khác nào kẻ tiểu nhân khoét tường lén trộm cắp của người? Tình phải tin nhau, lời phải khéo léo.
Quân tử không lấy sắc bên ngoài để thân cận với người. Tình sơ giao [...]
Đầy trong thiên hạ người quen biết, tri kỷ cùng ta được mấy người.
Đầy trong thiên hạ người quen biết, tri kỷ cùng ta được mấy người. – [...]
Thích lắm tất tiêu to, chứa nhiều tất mất lớn, biết đủ thời chẳng nhục, biết thôi thời chẳng nguy.
Thích lắm tất tiêu to, chứa nhiều tất mất lớn, biết đủ thời chẳng nhục, [...]
Tôi luôn luôn muốn an ủi bản thân bằng cách hát khi mình buồn. Trong hầu hết các trường hợp, hóa ra giọng tôi còn tệ hơn rắc rối của tôi.
Tôi luôn luôn muốn an ủi bản thân bằng cách hát khi mình buồn. Trong [...]
Người sĩ có chí và người có đức nhân không cầu sống mà làm hại điều nhân, mà có khi hi sinh tính mạng để thành điều nhân.
Người sĩ có chí và người có đức nhân không cầu sống mà làm hại [...]
Mượn sách của ai, phải nên giữ gìn, thấy rách nát, phải sửa chữa ngay. Đó cũng là một trong trăm nết tốt của sĩ phu.
Mượn sách của ai, phải nên giữ gìn, thấy rách nát, phải sửa chữa ngay. [...]
Cái tay giận dỗi không đánh nổi cái mặt tươi cười.
Cái tay giận dỗi không đánh nổi cái mặt tươi cười. Cổ Ngạn
Tử Cống hỏi rằng: Có một chữ nào mà có thể trọn đời mình làm theo chăng?Khổng Tử đáp: Có lẽ là chữ thứ chăng? Cái gì mà mình không muốn thì đừng làm cho người khác.
Tử Cống hỏi rằng: Có một chữ nào mà có thể trọn đời mình làm [...]
Có người hỏi: Lấy đức báo oán, nên không? Khổng Tử đáp: Thế gì lấy gì báo đức? Cứ chính trực mà báo oán, và lấy ân huệ để đáp lại ân huệ.
Có người hỏi: Lấy đức báo oán, nên không? Khổng Tử đáp: Thế gì lấy [...]
