Tác giả: Minh Tiến
Quân tử khi lấy gì, thì xem người cho, đáng lấy mới lấy; khi cho gì, thì ai cũng cho, không cần phải chọn.
Quân tử khi lấy gì, thì xem người cho, đáng lấy mới lấy; khi cho [...]
Có người hỏi: Lấy đức báo oán, nên không? Khổng Tử đáp: Thế gì lấy gì báo đức? Cứ chính trực mà báo oán, và lấy ân huệ để đáp lại ân huệ.
Có người hỏi: Lấy đức báo oán, nên không? Khổng Tử đáp: Thế gì lấy [...]
Người quân tử trước hết cẩn thận về đức, có đức là có người, có người là có đất, có đất là có của cải, có của cải là có sử dụng.
Người quân tử trước hết cẩn thận về đức, có đức là có người, có [...]
Giữ được đức mà không biết phát huy, tin phục đạo lý mà không kiên định làm theo. Có người ấy thì ích lợi gì? Không có người ấy thì hại gì?
Giữ được đức mà không biết phát huy, tin phục đạo lý mà không kiên [...]
Trách người đến nỗi người ta ngậm miệng, nín tiếng, đỏ mặt, toát mồ hôi, mình tuy hả lòng, song thế thật là con người nông nổi khe khắt quá.
Trách người đến nỗi người ta ngậm miệng, nín tiếng, đỏ mặt, toát mồ hôi, [...]
Việc gì thiên hạ đang tức giận, thì chớ giây đến.
Việc gì thiên hạ đang tức giận, thì chớ giây đến. Tả Truyện
Buồn vui không phải lúc thì việc hoạ hoạn ắt phải đến.
Buồn vui không phải lúc thì việc hoạ hoạn ắt phải đến. – 哀樂失時,殃咎必至。 Ai [...]
Người có chuyện vui mừng chớ sinh lòng ghen ghét, Người có chuyện hoạn nạn chớ lấy làm vui thích.
Người có chuyện vui mừng chớ sinh lòng ghen ghét, Người có chuyện hoạn nạn [...]
Sức hèn chớ vác nặng nhiều, nói không trọng lượng chớ điều khuyên ai.
Sức hèn chớ vác nặng nhiều, nói không trọng lượng chớ điều khuyên ai. – [...]
Thấy kẻ giầu sang mà ra dáng siểm nịnh, xấu hổ chi bằng, Gặp người bần cùng mà vỡ thói kiêu căng, hèn mạt quá lắm.
Thấy kẻ giầu sang mà ra dáng siểm nịnh, xấu hổ chi bằng, Gặp người [...]
