“Bách nghệ khôi hài”, một trò vui đầu xuân có gốc từ thời Hùng Vương. Chuyện kể rằng: Mỵ nương Ngọc Hoa sau khi lấy Sơn Tinh, ở núi Tản được ít lâu thì về với bố mẹ ở thành Phong Châu. Ba năm sau vẫn chưa trở lại với chồng, Tản Viên phải về thành Phong Châu xin vua cha cho đón nàng về.
Ngọc Hoa ra khỏi cung điện, tới làng Trẹo thì nhất định không chịu đi nữa, Tản Viên dỗ thế nào cũng không nghe, chỉ cúi đầu, nước mắt chảy ướt má. Ngọc Hoa nhớ bố, nhớ mẹ, nhớ nơi nàng đã sống không nỡ rời.
Tản Viên không biết làm thế nào, mới vào trong thôn tìm người giúp. Dân làng mừng rỡ ra đón Ngọc Hoa, bấy giờ mọi người bầy ra các trò vui, để Ngọc Hoa nguôi lòng thương nhớ. Người thì múa nhảy, người kể chuyện cười. Các cô gái hát với trai làng. Công chúa vui vẻ cười và hát theo, mọi người rước Ngọc Hoa lên kiệu.
Đám rước có người già làm kẻ đánh cá, đi săn, lại mang những dụng cụ nhà nông đã hư hỏng, vừa đi vừa nói những câu bông lơn cho công chúa cười. Ngọc Hoa trong lòng vui vẻ cùng với Tản Viên trở về quê chồng…


BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Các truyền thuyết về vua Hùng
Truyền thuyết “Vua Hùng trồng kê ra lúa” Một hôm các con gái vua Hùng [...]
Th3
Con vợ khôn lấy thằng chồng dại như bông hoa nhài cắm bãi cứt trâu
Xưa, có một người đàn bà làm nghề dệt vải. Nàng bản tính thông minh [...]
Th3
Bợm lại gặp bợm
Ngày ấy, chợ Xuân là một nơi đô hội lớn của trấn Hải-dương. Vào khoảng [...]
Th3
Ba chàng dũng sỹ
Ở làng kia, có một người đàn bà rất chăm làm. Từ mờ sáng, khi [...]
Th3
Gà mượn mào vịt
Ngày xưa, vịt đực có bộ cánh biếc xanh và chiếc mào đỏ rực. Còn [...]
Th3
Núi Bà Đen
Ngày xưa, núi Bà Ðen có tên gọi là Núi Một. Trên đó có một [...]
Th3