Quỳnh đi đò ngang thường chịu tiền, lâu quá hoá nhiều, không trả được.
Lúc anh lái đò đến đòi, Quỳnh bảo:
– Ừ đợi đấy, mai ta trả.
Rồi mua tre nứa, lá ngồi làm một cái nhà bè ở giữa sông, trong đề một câu:
– “Đ…. Mẹ thằng nào bảo thằng nào!”
Và phao ầm lên rằng đó là lầu yết thơ của Trạng.
Thấy nói thơ Trạng, thiên hạ nô nức kéo nhau đi xem. Đi đò ra đến nơi, thấy độc một câu như thế, chán quá lại đi đò về. Người khác gặp hỏi thì cáu, chỉ trả lời:
– Ra mà xem!
Thế là thiên hạ càng thấy lạ, càng xô nhau ra xem.Anh lái đò chở hết chuyến nọ đến chuyến kia không kịp, trong ba bốn ngày, được không biết bao nhiêu tiền. Ðược mấy hôm, Quỳnh dỡ nhà bè, bán lại cho anh lái đò. Anh lái đò đòi nợ. Quỳnh mắng:
– Anh còn nợ ta thì có, ai làm cho anh mấy hôm chở được bấy nhiêu tiền?
Anh lái đò mới nhận ra, liền cám ơn Quỳnh rồi rít và xin trả đủ tiền.
Mời các bạn tham gia nhóm "Lời hay ý đẹp" và "Những câu nói hay"


BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Cái cân thủy ngân
Ngày xưa, có một nhà làm nghề buôn bán, gian tham chế ra một cái [...]
Th3
Nàng Xuân Hương
Ngày xưa ở tỉnh Bắc có nàng con gái trong trắng như hoa thủy tiên [...]
Th3
Sợi bấc tìm ra thủ phạm
Ngày xưa có một tay phú thương tên là Phong. Hắn ta có mười chiếc [...]
Th3
Rùa và Thỏ
Ngày xửa ngày xưa, có một con Rùa và một con Thỏ cãi nhau xem [...]
Th3
Tạ người cho hoa trà
Tương truyền khi Lê Hoan là tuần phủ Hưng Yên đứng ra tổ chức cuộc [...]
Th3
Phơi sách, phơi bụng
Làng Quỳnh có một lão trọc phú. Lão này đã dốt lại thích học làm [...]
Th3