Tôi vẫn chưa hiểu tại sao ngày có thể vừa dài vừa ngắn: dài để sống hết quãng đời, có thể, nhưng lê thê tới nỗi chúng hòa nhập vào nhau. Chúng không còn tên nữa. Chỉ có ‘ngày hôm qua’ và ‘ngày mai’ còn ý nghĩa với tôi.
—
I hadn’t understood how days could be both long and short at the same time: long to live through, maybe, but so drawn out that they ended up flowing into one another. They lost their names. Only ‘yesterday’ and ‘tomorrow’ still had any meaning for me.
Albert Camus


BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Thời gian là vàng bạc, để thời gian đi tức là hủy hoại mình
Thời gian là vàng bạc, để thời gian đi tức là hủy hoại mình
Th3
Nếu anh bắn vào quá khứ bằng súng lục thì tương lai sẻ bắn vào anh bằng đại bác
Nếu anh bắn vào quá khứ bằng súng lục thì tương lai sẻ bắn vào [...]
Th3
Một trong những tổn thất không có gì bù đắp được là tổn thất về thời gian
Một trong những tổn thất không có gì bù đắp được là tổn thất về [...]
Th3
Đừng bao giờ để đến ngày mai những việc bạn có thể làm ngày hôm nay.
Đừng bao giờ để đến ngày mai những việc bạn có thể làm ngày hôm [...]
Th3
Thời gian là liều thuốc kì diệu, nó sẽ biến nỗi buồn thành bài học.
Thời gian là liều thuốc kì diệu, nó sẽ biến nỗi buồn thành bài học.
Th3
Anh có yêu cuộc sống không? Vậy đừng lãng phí thời gian, vì đó là vật liệu của cuộc sống.
Anh có yêu cuộc sống không? Vậy đừng lãng phí thời gian, vì đó là [...]
Th3