Ngày xưa, con người chưa biết tính thời gian, chưa biết tính tuổicủa mình. Ở nước nọ, có một ông vua nổi tiếng thông minh và tàiđức. Đất nước của ông thanh bình, dân tình no ấm.
Một lần, nhân dịp vui, nhà vua nảy ý định ban thưởng cho ngườigià nhất trong nước. Nhưng chẳng làng nào chọn được người giànhất nước. Thấy vậy, nhà vua liền phái một đoàn sứ giả đi tìm cácvị thần để biết hỏi cách biết người già nhất.
Vâng lệnh vua, đoàn sứ giả lên đường. Vị thần đầu tiên họ gặp làThần Sông. Thần Sông mặc áo trắng, tóc mềm như nước, nghe sứ giả hỏibèn lắc đầu trả lời:
– Ta ở dây đã lâu nhưng chưa bằng mẹ ta. Hãy đến hỏimẹ ta. Mẹ ta là Biển Cả.
Thần Biển mặc áo xanh biếc đang ru con bằng những lời sóng vỗ.Được hỏi, thần Biển chỉ tay lên ngọn núi xa xa và nói:
– Hãy hỏiThần Núi, Thần còn sinh ra trước cả ta. Khi ta lớn lên thì Thần Núiđã già rồi.
Đoàn sứ giả lại lặn lội đến gặp Thần Núi, Thần Núi da xanh rì vìrêu bám cũng lắc đầu chỉ tay lên trời:
– Hãy đến hỏi Thần Mặt Trời.Lúc ta mới chào đời, ta đã phải nhắm nghiền mắt vì nắng của Thần.Thần Mặt Trời còn có trước cả ta.
Làm sao đến được chổ Thần Mặt Trời. Đoàn sứ giả thất vọng quay về.Đến một khu rừng, họ gặp một bà lão nét mặt buồn rầu ngồi chăm chútrước cây hoa đào. Đoàn sứ giả đến gần hỏi:
– Thưa cụ, tại sao cụ lại ngồi đây?
Bà lão trả lời:
– Tôi đến đây để hái hoa đào. Thuở trước, con tôi đi xa, cây đàonày đang nở hoa. Bây giờ, mỗi lần hoa đào nở, tôi lại ra hái một bông hoa để vềnhớ đến con tôi.
Một ý nghỉ vụt lóe lên, đoàn sứ giả xin phép bà lão trở lại kinh đô.
Họ tâu lên vua việc gặp bà lão hái hoa đào tính thời gian chờ con.Nhà vua vốn thông minh nên nghỉ ra cách tính tuổi con người: Cứmỗi lần hoa đào nở thì tính một tuổi. Sau này người ta mới biết mườihai lần trăng tròn rồi khuyết, hoa đào mới nở một lần.
Lại kể về chuyệnnhà vua, sau khi tìm được cách tính tuổi, ông rất vui mừng, cảm độngvà nhớ đến bà lão hái hoa đào, nhà vua truyền cho thần dân cả nước:Mỗi lần hoa đào nở được mở hội ba ngày ba đêm. Những ngày vui ấysau này người ta gọi là Tết. Phong tục ấy còn truyền mãi đến bây giờ.


BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Cây bút thần của Mã Lương
Ngày xưa, có một đứa trẻ thông minh, tên là Mã Lương. Em rất thích [...]
Th3
Người họ Liêu và Diêm Vương
Ngày ấy có dòng họ Liêu, không hiểu do nguyên cớ nào mà người trong [...]
Th3
Vì sao chú gà trống lại gáy?
Ngày xưa, gà trống có một bộ lông thật là sặc sỡ, đẹp lộng lẫy. [...]
Th3
Chiếc hũ thần diệu
Ngày xưa có hai anh em nhà kia, người anh nhờ buôn bán nên giàu [...]
Th3
Mưu ông cụ Si Ruộc
Ông cụ Si Ruộc có một chỗ đơm cá ở ngọn thác, đầu vực khe. [...]
Th3
Tấm Cám
Ngày xưa, có Tấm và Cám là hai chị em cùng cha khác mẹ. Hai [...]
Th3