Nhớ xưa đương buổi triều Hùng
Vũ Ninh nổi đám bụi hồng nẻo xa.
Trời thương Bách Việt sơn hà,
Trong nơi thảo mãng nảy ra kỳ tài.
Lên ba đang tuổi anh hài,
Roi vung ngựa sắt ra oai trận tiền.
Một phen khói lửa dẹp yên,
Sóc Sơn nhẹ gót thần tiên lên trời.
Mời các bạn tham gia nhóm "Lời hay ý đẹp" và "Những câu nói hay"


BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Thừa quan rồi mới đến dân
Thừa quan rồi mới đến dân Thừa nha môn, mới đến phần đò đưa.
Th3
Chồng em ngồi bếp
Chồng người thổi sáo thổi tiêu, Chồng em ngồi bếp húp riêu bỏng mồm.
Th3
Chồng chê thì mặc chồng chê
Ai làm cho cải tôi ngồng, Cho dưa tôi khú, cho chồng tôi chê. Chồng [...]
Th3
Chồng gì anh, vợ gì tôi
Chồng gì anh, vợ gì tôi, Chẳng qua là cái nợ đời chi đây. Mỗi [...]
Th3
Thờ cha, kính mẹ
Tu đâu cho bằng tu nhà, Thờ cha, kính mẹ, ấy là chân tu.
Th3
Cơm chiều ăn với cá ve
Cơm chiều ăn với cá ve, Anh về nốc biển mà nghe câu hò. Mấy [...]
Th3