Người chê mình mà chê phải, ấy là thầy của mình; người khen mình mà khen đúng, ấy là bạn của mình. Còn người nào nịnh bợ mình ấy là kẻ thù làm hại mình đó.

Người chê mình mà chê phải, ấy là thầy của mình; người khen mình mà khen đúng, ấy là bạn của mình. Còn người nào nịnh bợ mình ấy là kẻ thù làm hại mình đó.

Người chê mình mà chê phải, ấy là thầy của mình; người khen mình mà khen đúng, ấy là bạn của mình. Còn người nào nịnh bợ mình ấy là kẻ thù làm hại mình đó.

BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Thước đo của cuộc đời không phải là thời gian mà là sự công hiến

Thước đo của cuộc đời không phải là thời gian mà là sự công hiến

Sự ôn hòa, khiêm tốn, lễ nghĩa có khi sẽ khiến người khác hồi tâm chuyển ý.

Sự ôn hòa, khiêm tốn, lễ nghĩa có khi sẽ khiến người khác hồi tâm [...]

Muốn làm một việc vừa hoàn hảo vừa nhanh chóng là điều không thể.

Muốn làm một việc vừa hoàn hảo vừa nhanh chóng là điều không thể. La [...]

Khí kiêng nhất là hung hăng, tâm kiêng nhất là hẹp hòi, tài kiêng nhất là bộc lộ.

Khí kiêng nhất là hung hăng. Tâm kiêng nhất là hẹp hòi. Tài kiêng nhất [...]