Ngôn ngữ cuối cùng lại là thứ cấm kị. Bị quên lãng, bị kìm chế, bị đè nén. Chúng ta trò chuyện với chính mình hoặc với người xa lạ. Ngôn ngữ không tài nào vượt qua nổi rào cản thời gian. Chỉ có đau khổ mới đủ sức vượt qua mọi thứ vĩnh hằng.
—
Đảo Tường Vy – An Ni Bảo Bối


BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Có một số thứ một khi đã được số mệnh định đoạt, muốn chống đỡ cũng chẳng được, chi bằng cứ đón nhận nó, cái kết cục cần đến rồi sẽ đến.chấp
Có một số thứ một khi đã được số mệnh định đoạt, muốn chống đỡ [...]
Th3
Nội tâm con người là thứ có khả năng chịu đựng dẻo dai bền bỉ, chỉ cần còn lại một hy vọng nhỏ nhất cũng có thể hồi sinh.
Nội tâm con người là thứ có khả năng chịu đựng dẻo dai bền bỉ, [...]
Th3
Mọi tuyệt vọng đều là do niềm hy vọng gây ra, ảo tưởng ngọt ngào thường biến thành nỗi cô đơn và vết thương tê tái.
Mọi tuyệt vọng đều là do niềm hy vọng gây ra, ảo tưởng ngọt ngào [...]
Th3
Học định luật Lenz thì biết thế giới có tính đàn hồi, học quy tắc L’Hospital thì biết con người có hạn cực! Vì thế, tôi chỉ có thể tìm sự giải thoát cho mình trong vận động toán của Newton, tự do buông thả.
Học định luật Lenz thì biết thế giới có tính đàn hồi, học quy tắc [...]
Th3
Chuyện đời, khó nhất chính là kiên trì.
Chuyện đời, khó nhất chính là kiên trì. — Bảy kiếp xui xẻo – Cửu [...]
Th3
Không ai có thể cả đời làm một đứa trẻ.
Không ai có thể cả đời làm một đứa trẻ. — Hoa Thiên Cốt – [...]
Th3