Một người vứt bỏ chính mình là coi nhẹ sự tồn tại của mình; vứt bỏ sinh mệnh, là hoàn toàn đánh mất sự tồn tại của mình.

Một người vứt bỏ chính mình là coi nhẹ sự tồn tại của mình; vứt bỏ sinh mệnh, là hoàn toàn đánh mất sự tồn tại của mình.

Một người vứt bỏ chính mình là coi nhẹ sự tồn tại của mình; vứt bỏ sinh mệnh, là hoàn toàn đánh mất sự tồn tại của mình.

Rousseau (Pháp)

BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Sức hấp dẫn là sức mạnh của phụ nữ, nhưng sức mạnh mới là sức hấp dẫn cả đàn ông.

Sức hấp dẫn là sức mạnh của phụ nữ, nhưng sức mạnh mới là sức [...]

Một người sống đơn độc một nơi có thể mất đi, nhưng hai người sống với nhau có thể được cứu.

Một người sống đơn độc một nơi có thể mất đi, nhưng hai người sống [...]

Con người ta không phải sống để ăn mà ăn để sống.

Con người ta không phải sống để ăn mà ăn để sống. Tục ngữ La [...]

Hoạt động của con người nếu không có sự cổ vũ của lý tưởng thì sẽ biến thành trống rỗng và nhỏ bé.

Hoạt động của con người nếu không có sự cổ vũ của lý tưởng thì [...]

Thượng đế đã ban thiên đường cho những người nghèo, còn với những người giàu, thiên đường của họ ở ngay trên mặt đất.

Thượng đế đã ban thiên đường cho những người nghèo, còn với những người giàu, [...]