Lê Quý Đôn tự cho mình là người hay chữ nhất vùng Thái Bình. Một hôm làng có hội, một vị lão nho nhờ Lê Quý Đôn viết hộ vào dải lụa một vế đối. Lê Quý Đôn cầm bút chờ…
Ông cụ ung dung đọc: “Tri”, Lê Quý Đôn ngỡ ngàng và lúng túng không biết viết thế nào. Cụ lại nhắc lại “Tri”, Lê Quý Đôn vẫn cầm bút, vì trong chữ Hán có nhiều chữ “Tri” đồng âm dị nghĩa. Đọc đến lần thứ ba mà Lê Quý Đôn vẫn chưa viết được chữ “Tri”, lòng cảm thấy xấu hổ. Thấy vậy cụ nho liền cười và đọc cả câu:
“Tri chi dĩ vi tri. Bất tri dĩ vi bất tri. Thị tri.”
Nghĩa là: Biết thì nói là biết. Không biết thì nói là không biết. Như thế mới là biết.
Lê Quý Đôn liền hạ bút, đến quỳ lạy trước cụ già, tạ lỗi.
Mời các bạn tham gia nhóm "Lời hay ý đẹp" và "Những câu nói hay"


BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Mẹo trảy kinh
Mùa đông năm ấy, Quỳnh có việc đi gặp người bà con đang sinh sống [...]
Th3
Nợ duyên trong mộng
Ngày xưa ở động Sơn-la thuộc Hưng-hóa có một chàng trẻ tuổi tên là Chu [...]
Th3
Đào trường thọ
Quỳnh rất cậy tài, đùa cả, không từ ai. Một hôm, túc trực trong cung, [...]
Th3
Ân oán khôn lường
Hôm phụng sắc, Trạng vào ngọc bệ bái mệnh. Lĩnh cờ biển, áo mũ xong, [...]
Th3
Trạng Cờ
Ông Võ Huyên người làng Mộ Trạch được vua ban danh hiệu là trạng nguyên [...]
Th3
Con vợ khôn lấy thằng chồng dại như bông hoa nhài cắm bãi cứt trâu
Xưa, có một người đàn bà làm nghề dệt vải. Nàng bản tính thông minh [...]
Th3