Lê Quý Đôn tự cho mình là người hay chữ nhất vùng Thái Bình. Một hôm làng có hội, một vị lão nho nhờ Lê Quý Đôn viết hộ vào dải lụa một vế đối. Lê Quý Đôn cầm bút chờ…
Ông cụ ung dung đọc: “Tri”, Lê Quý Đôn ngỡ ngàng và lúng túng không biết viết thế nào. Cụ lại nhắc lại “Tri”, Lê Quý Đôn vẫn cầm bút, vì trong chữ Hán có nhiều chữ “Tri” đồng âm dị nghĩa. Đọc đến lần thứ ba mà Lê Quý Đôn vẫn chưa viết được chữ “Tri”, lòng cảm thấy xấu hổ. Thấy vậy cụ nho liền cười và đọc cả câu:
“Tri chi dĩ vi tri. Bất tri dĩ vi bất tri. Thị tri.”
Nghĩa là: Biết thì nói là biết. Không biết thì nói là không biết. Như thế mới là biết.
Lê Quý Đôn liền hạ bút, đến quỳ lạy trước cụ già, tạ lỗi.
Mời các bạn tham gia nhóm "Lời hay ý đẹp" và "Những câu nói hay"


BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Trạng lợn xem bói
Trạng Lợn (tên thật là Chung Nhi)đến kinh, mở một ngôi hàng xem bói. Thế [...]
Th3
Trương Chi, Mỵ Nương
Ngày xưa, có một ông quan thừa tướng sinh được người con gái tên là [...]
Th3
Con mối làm chứng
Ngày xưa có hai vợ chồng một nhà nghèo đói nọ, có một đứa con, [...]
Th3
Sự tích đền Cờn
Ngày xưa có một ông vua một nước láng giềng tên là Đế Bính. Vua [...]
Th3
Bính và Đinh
Đinh làm việc quần quật mà chẳng khá hơn chút nào. Năm hơn hai mươi [...]
Th3
Chúa Liễu mắc lỡm
Lúc Quỳnh còn là học trò nhà nghèo, phải ra đền Sòng xin cấy rẽ. [...]
Th3