Không xứng làm vua

Không xứng làm vua

Theo sử sách còn lưu lại đến ngày nay thì đối với Nguyễn Ánh, tức vua Gia Long, vua tôi nhà Tây Sơn là những kẻ thù không đội trời chung. Vì thế, vào tháng 7 năm Nhâm Tuất (1802), Nguyễn Ánh đã dùng tân pháp để trả thù, nghĩa là dùng các hình phạt tàn ác và nhục nhã nhất… Việc trả thù này được sử gia Phạm Văn Sơn ghi lại như sau: Những người bị xử tử hình trước là anh em vua Cảnh Thịnh. Để cho Cảnh Thịnh nhục thêm, người ta đào mả cha mẹ chú bác của nhà vua rồi tán nhỏ hài cốt và đựng vào một cái sọt cho binh sĩ đi tiểu vào sọt xương ấy. Sau sọt hài cốt bị đem bày ra trước mặt tội nhân.

Người ta dọn một bữa cơm thịnh soạn trên một cái mâm quý cho đám tử tù. Quang Thiệu buồn rầu bảo anh là Quang Toản:

– Gia đình ta thiếu gì mâm mà phải đi ăn mâm mướn của người…

Sau khi dùng bữa, người lý hình khóa miệng các phạm nhân lại vì sợ họ chửi bới vua mới. Sau đó, tay chân của Cảnh Thịnh bị buộc vào chân bốn con voi. Sau khi được lệnh, bốn con voi đi ra bốn phía xé Cảnh Thịnh ra làm bốn mảnh, Cảnh Thịnh còn quay lại nhìn một lần chót cái sọt xương của cha mẹ. Hình phạt này thi hành xong thì các mảnh xác của kẻ xấu số bị treo ở mỗi đầu các chợ trong kinh thành Phú Xuân để cho giòi và quạ đến rỉa. Lính phải canh gác những miếng thịt nát này e có người đến lén lấy đi.

Còn với mẹ con bà Bùi Thị Xuân cũng dùng hình phạt dã man nhất. Nguyên nhân là bà đã điều khiển binh sĩ đánh vào lũy thành Trấn Ninh hết sức kịch liệt đã làm cho Nguyễn Ánh và các tướng lĩnh có phút thất thần, tưởng chừng nguy khốn đến nơi. Một buổi sáng sương đã tan, mặt trời đã lên cao dần thì một ít tiếng súng đại bác nổ ran, sau đó là tiếng thanh la inh ỏi khắp kinh thành Phú Xuân không ngớt. Đó là tín hiệu người ta báo cho nhân dân biết tại pháp trường hôm nay xử thêm hai chiến phạm Tây Sơn: Mẹ con bà Thiếu phó Trần Quang Diệu!

Nhân dân thành Phú Xuân ai nấy đều rõ thành tích của Bùi Thị Xuân khi uy quyền của nhà Tây Sơn tràn khắp vùng sông Hương núi Ngự. Người ta đã phục Bùi Thị Xuân chẳng riêng chỗ bà có nhan sắc hơn người, mà còn ở chỗ có gan dạ và trí lược của một đại tướng. Bà đã có công gây dựng một phần sự nghiệp của chồng và của ba anh em Tây Sơn, đã bao phen xuất nhập chiến trường, vào sinh ra tử. Vì thế bà đã phải chịu một cực hình là bị voi giày.

Giờ hành quyết đã tới! Người ta dẫn ra pháp trường hai mẹ con bà Bùi Thị Xuân. Khi con voi từ từ tiến đến, người con gái kêu thất thanh rồi ngoảnh lại phía mẹ để cầu cứu. Ngay lúc đó, Bùi Thị Xuân nghiêm nét mặt trách:

– Con phải chết anh dũng để xứng đáng là con của ta!

Bùi Thị vẫn điềm tĩnh khi con gái bị voi tung lên tung xuống. Đến lượt Bùi Thị Xuân. Trước khi ra pháp trường, bà đã quấn khắp thân thể một lớp vải bên trong quần áo để tránh sự lõa lồ trước mắt mọi người.

Cũng theo sử gia Phạm Văn Sơn, khi ấy khí sắc của bà vẫn hồng hào, tươi đẹp và hiên ngang như khi lâm trận. Người ta nhớ lại rằng khi thực lực của Tây Sơn phất phơ như sợi tơ trước gió, Quang Thùy, Quang Toản (anh em Tây Sơn) cuốn cờ bỏ chạy, người đàn bà ấy một voi một giáo tả xung hữu đột như Triệu Tử trong trận Chương Dương cho đến khi rơi vào tay đối thủ. Con voi lớn nặng nề tiến lại toan làm phận sự như lần trước. Bà cũng bình thản bước lại gần nó hét một tiếng thật lớn, nhái theo khẩu lệnh thường dùng để nạt những con voi thiếu kỷ luật. Voi giật mình quay về phía giáp sĩ. Mọi người kinh ngạc cho rằng voi khiếp oai người nữ tướng.

Bọn giáp sĩ vội vàng bắn hỏa pháo sau đít voi bắt buộc nó tiến về phía tội nhân. Hỏa pháo nổ lung tung, cây nhọn đâm vào miệng thúc voi phải tiến. Bị kích thích, voi trở nên hung tợn rống lên chạy bổ tới, dơ vòi quấn lấy tội nhân như con trăn quấn một con mồi, nhưng trái với lệ thường nó tung lên nhưng không chà đạp như mọi bận. Rồi voi bỏ chạy vòng quanh pháp trường rống lên những tiếng đầy sợ hãi. Hàng vạn con người hoảng hốt theo.

Lời bàn:

Vẫn biết rằng, lịch sử của các triều đại phong kiến là sóng sau xô sóng trước, thất bại của triều đại này lại là thắng lợi của triều đại tiếp theo… Vì thế, việc triệt hạ, “nhổ cỏ tận gốc” của Nguyễn Ánh đối với vua tôi nhà Tây Sơn cũng là điều dễ hiểu. Vì với Nguyễn Ánh, Quang Trung là kẻ thù tận xương tủy. Và bao nhiêu căm hờn ông đều trút cả lên hoàng gia này cũng chỉ vì cái thù không quên được.

Do vậy, Nguyễn Ánh không những mang tội với lịch sử là kẻ “cõng rắn về cắn gà nhà” vì đã nhờ cậy Giám mục Bá Đa Lộc của Giáo hội La Mã vận động ngoại cường xin quân viện để phục hồi vương quyền, mà còn bị đời đời phỉ nhổ và nguyền rủa vì đã trả thù vua tôi nhà Tây Sơn – một triều đại đã có đại công với dân tộc Việt Nam – một cách hết sức dã man. Và không những trả thù người đang sống, Nguyễn Ánh còn trả thù với cả người đã chết bằng hành động vô cùng hèn hạ. Thân đã làm vua mà có hành động như vậy thì quả thật là không xứng với người ngồi trên ngai vàng.

Theo Danhngoncuocsong.com

BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Bản lĩnh vua Quang Trung

Sau thất bại thảm hại của quân Thanh ở trận Ngọc Hồi – Đống Đa, [...]

Chuyện về miếu Trung nữ

Theo nhận định của các sử gia đương thời cũng như ngày nay, chiến thắng [...]

Trí tuệ Hoàng Văn Tán

Theo sách “Đại Việt sử ký toàn thư”, vào cuối thời Lê Sơ (đầu thế [...]

Công chúa trở thành hoàng hậu

Theo sách “Đại Nam chính biên liệt truyện”, sau ngày đại thắng quân Thanh xâm [...]

Đặc công nước thời Trần

Sử sách và giai thoại dân gian từ bao đời nay lưu truyền về một [...]

Cái chết của Mạc Mậu Hợp

Theo sách “Đại Việt thông sử”, sau khi Mạc Mậu Hợp bị bắt, tất cả [...]