Một con Cóc nhỏ sống với mẹ trong một cái ao rộng. Là một đứa trẻ ương ngạnh bướngbỉnh, nó chằng bao giờ nghe theo lời mẹ khiến cho mẹ nó rất buồn.
Nếu Cóc mẹ bảo nó hãy lên đồi chơi thì nó lại xuống biển. Nếu mẹ nó bảo lên hàng xómphía trên chơi thì nó đi xuống phía dưới. Cóc mẹ bảo làm gì nó cũng làm trái ngược lại.
Có mẹ nhủ thầm:
– Tôi biết làm gì bây giờ đây. Tại sao nó lại không nhủ những đứa trẻ khác? Bọnchúng luôn nghe lời người lớn nói, luôn luôn ngoan ngoãn và vâng lời. Tôikhông biết điều gì sẽ xảy ra nếu như nó cứ tiếp tục bướng bỉnh như vậy. Tôi cầnphải làm gì đó khiến cho nó thay đổi.
Và Cóc mẹ thở dài. Cóc con chế nhạo:
– Ha! Ha! Ha! Mẹ cứ cằn nhằn như thế để làm gì. Mẹ không cần phải lo lắng gì vềcon. Dù thế nào thì mọi việc đối với con cũng có làm sao đâu.
Cóc mẹ đáp:
– Nếu thế thì tại sao con lại không biết kêu như những con Cóc khác. Thậm chígiọng của con cũng không giống giọng của loài Cóc. Hãy để mẹ dạy con.
Và Cóc mẹ phồng người lên rồi kêu to:
– Kaegul! Kaegul. Như thế như bây giờ con hãy thử xem sao?
Cóc con cũng phồng người lên nhại ại:
– Kulgael! Kulgael Như thế, như thế…
Cóc mẹ kêu lên:
– Tại sao con lại hỗn láo đến thế. Mẹ đến chết vì con mất thôi, nếu như con biết điều tốtcho con thì con phải nghe lời mẹ. Bây giờ con …
– Kulgael! Kulgael
Cóc nhại lại rồi nhảy biến đi.
Ngày này qua ngày khác, Cóc mẹ mắng mỏ Cóc con nhưng vẫn cứ tiếp tục những gìnó thích mà cụ thể là làm trái những điều mẹ nó bảo nó. Cóc mẹ rất phiền lòng vì convà chẳng bao lâu sau nó ngã bệnh. Còn Cóc con thì vẫn ngỗ ngược như cũ.
Một hôm, Cóc mẹ gọi Cóc con, tới bên giường và bảo:
– Con trai của mẹ, mẹ nghĩ là mẹ không thể sống lâu hơn được nữa. Khi mẹ chết,đừng chọn mẹ ở trên nuí, hãy chôn mẹ ở cạnh dòng suối.
Cóc mẹ nói thế bởi vì bà biết rằng thế nào Cóc con cũng làm ngược lại lời bà dặn.Vài ngày sau, Cóc mẹ qua đời. Cóc con khóc lóc thảm thiết, nó tự trách mình:
– Ôi mẹ tội nghiệp của con. Con đã làm khổ mẹ nhiều quá, vì những thói hư củamình. Tại sao con lại không nghe lời mẹ? Bây giờ mẹ đã qua đời rồi. Chính con đãgiết mẹ! Chính con đã giết mẹ!
Cóc con nghĩ về mẹ và tất cả những phiền muộn mà nó đã gây ra cho mẹ nó. Và nó tựnhủ:
– Ta đã luôn làm trái lời mẹ dặn, bởi vì ta thấy thế vui. Nhưng lần này thì ta làmđúng theo lời mẹ dặn.
Do vậy, Cóc con chôn mẹ bên cạnh dòng suối dù rằng nó cũng nghĩ là chôn ở chỗ đókhông hay lắm.Vài tuần sau, có một trận bão. Trời mưa nhiều đến nỗi nước suối tràn lên cả hai bờ,Cóc con không tài nào ngủ được vì lo rằng mộ mẹ nó sẽ bị nước cuốn trôi. Trằn trọcmãi cuối cùng nó trở dậy đi ra mộ xem sao.
Dưới trời mưa tầm tã, nó cứ ngồi đó khóc sướt mướt:
– Kaegul! Kaegul! Xin đừng có cuốn trôi mộ của mẹ tôi.
Và cứ hễ trời mưa thì nó lại khóc như thế. Kể từ đó, Cóc xanh luôn luôn kêu “Kaegul! Kaegul?” khi trời mưa.
Mời các bạn tham gia nhóm "Lời hay ý đẹp" và "Những câu nói hay"


BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Sự tích hoa hồng
Ngày xửa ngày xưa thật xưa lắm, có một quốc vuơng ở tận phương trời [...]
Th3
Truyền thuyết về hoa hồng xanh
Ngày xửa ngày xưa ở vương quốc hoa hồng có một thằng ngốc tên Stupid. [...]
Th3
Con thỏ biển
Ngày xửa ngày xưa, một nàng công chúa có một tòa lâu đài. Ở trên [...]
Th3
Rau lừa
Xưa có một người thợ săn trẻ tuổi vào rừng rình thú. Lòng anh phơi [...]
Th3
Sự tích cá chép hóa rồng
Huyền thoại xưa ở Á Châu có kể rằng, khi trời đất mới hình thành, [...]
Th3
Cổ tích về loài bướm
Thuở nhỏ, khi nhìn thấy những con bướm đêm màu nâu đất, tôi vừa ghét [...]
Th3