Bụi trường xuân vừa ra hoa, Sơn Ca lập tức đoán ra ngay cái nguy cơ rình rập loài có lông vũ. Tập hợp các loài chim lại, nó lên tiếng thuyết phục chúng:
– Tốt hơn hết là nên hạ cây sồi có bụi trường xuân mọc trên đó. Nếu không làm nổi việc đó thì nên bay đến gặp loài người để cầu xin họ đừng dùng bụi trường xuân để săn chim.
Nhưng các loài chim không nghe lời và chế nhạo nó. Sơn Ca liền bay đi để gặp loài người để xin điều đó. Nhờ sự khôn lanh của nó, loài người đã chịu để nó sống bên cạnh mình. Chính vì thế các loài chim khác đều bị loài người bắt ăn thịt, chỉ riêng có loài Sơn Ca xin được nương náu bên cạnh loài người là không bị đụng đến, được loài người cho phép xây tổ bình yên trong nhà của họ.
Truyện ngụ ngôn này cho thấy ai có khả năng nhìn thấy trước sự việc thì dễ dàng tránh khỏi những cảnh hiểm nghèo.


BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Chó và người đầu bếp
Một người nhà giàu mở tiệc lớn, anh ta mời nhiều bạn bè và những [...]
Th3
Người tiêu hoang và con chim én
Một thanh niên trẻ, nổi tiếng trong đám bạn bè của anh ta về tính [...]
Th3
Chú bé chăn cừu và con cáo
Một chú bé chăn cừu cho chủ thả cừu gần một khu rừng rậm cách [...]
Th3
Rùa và bọ cạp
Ngày xửa, ngày xưa Rùa và Bọ Cạp kết bạn với nhau. Một lần chúng [...]
Th3
Diều hâu và cú mèo
Diều Hâu và Cú Mèo lúc nào cũng gây sự với nhau, không con nào [...]
Th3
Lừa và hổ
Thời xưa, ở vùng Quý Châu không có Lừa. Có một người hay làm việc [...]
Th3