Một bà Chúa nhan sắc mặn mà nhưng tính kiêu ngạo, hễ đi ra chơi phố phường thấy ai trái ý là sai lính bắt liền. Một lần, Quỳnh lững thững đi chơi, gặp kiệu Chúa. Gần đấy có cái ao bèo, Quỳnh vội vàng chạy xuống cầu ao đá nước chơi.
Chúa biết Quỳnh, thấy chơi lẩn thẩn như thế mới hỏi:
– Ông Trạng làm gì đó?
Trạng vờ không nghe thấy, cứ lẩn mẩn đá bèo làm cho bà chúa không ghìm được cơn tò mò, lại hỏi tiếp:
– Ông rỗi rãi lắm nhỉ, trưa nắng chày chày ra ao ngâm chân cho mát chắc?
Quỳnh ngẩn lên thưa:
– Vâng, chào bà chúa. Tôi chẳng có việc gì thì ra đứng bờ ao, chưa thấy con nhện nào chăng tơ, thì bà đã đi qua, thật như mệnh xui trời khiến.
– Thế chân ông làm gì mà cứ khoắng nước bộn cả ao bèo?
– Vâng, nắng cực quá, Trạng đá bèo chơi cho đỡ cơn.
Bà Chúa võ vẽ đôi chút nghệ thuật nói lái của dân gian, bỗng đỏ mặt tía tai, tức lắm nhưng chẳng dám nói gì.
Mời các bạn tham gia nhóm "Lời hay ý đẹp" và "Những câu nói hay"


BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Chơi chọi gà
Tên cầm đầu thị thần và bọn hoạn quan trong phủ chúa rất ghét Quỳnh. [...]
Th3
Lê Như Hổ
Ở làng Tiên Châu bây giờ thuộc về tỉnh Hưng Yên, ngày trước có một [...]
Th3
Ông già họ Lê
Ngày xưa có một ông già góa vợ họ Lê. Nhà ông tiền kho bạc [...]
Th3
Hồn Trương Ba, da hàng thịt
Ngày xưa, có một người đánh cờ tướng rất cao tên là Trương Ba. Chưa [...]
Th3
Cô Ðào hát và anh học trò
Ngày xưa, có một đứa bé thông minh tên là Nguyễn Kỳ, mẹ mất sớm, [...]
Th3
Trạng lợn xem bói
Trạng Lợn (tên thật là Chung Nhi)đến kinh, mở một ngôi hàng xem bói. Thế [...]
Th3