Một bà Chúa nhan sắc mặn mà nhưng tính kiêu ngạo, hễ đi ra chơi phố phường thấy ai trái ý là sai lính bắt liền. Một lần, Quỳnh lững thững đi chơi, gặp kiệu Chúa. Gần đấy có cái ao bèo, Quỳnh vội vàng chạy xuống cầu ao đá nước chơi.
Chúa biết Quỳnh, thấy chơi lẩn thẩn như thế mới hỏi:
– Ông Trạng làm gì đó?
Trạng vờ không nghe thấy, cứ lẩn mẩn đá bèo làm cho bà chúa không ghìm được cơn tò mò, lại hỏi tiếp:
– Ông rỗi rãi lắm nhỉ, trưa nắng chày chày ra ao ngâm chân cho mát chắc?
Quỳnh ngẩn lên thưa:
– Vâng, chào bà chúa. Tôi chẳng có việc gì thì ra đứng bờ ao, chưa thấy con nhện nào chăng tơ, thì bà đã đi qua, thật như mệnh xui trời khiến.
– Thế chân ông làm gì mà cứ khoắng nước bộn cả ao bèo?
– Vâng, nắng cực quá, Trạng đá bèo chơi cho đỡ cơn.
Bà Chúa võ vẽ đôi chút nghệ thuật nói lái của dân gian, bỗng đỏ mặt tía tai, tức lắm nhưng chẳng dám nói gì.
Mời các bạn tham gia nhóm "Lời hay ý đẹp" và "Những câu nói hay"


BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Cúng Thành Hoàng
Lần khác, vợ Quỳnh ốm, thuốc thang chữa mãi không khỏi, xem bói, thì ra [...]
Th3
Sự tích hội chùa Hương
Từ xưa cho đến nay du khách trẩy hội Chùa Hương đã biết đến một [...]
Th3
Sự tích con cào cào
Cào cào xưa kia là một cô gái đẹp. Tính cô thích ăn diện nhưng [...]
Th3
Truyền thuyết Bà Triệu
“Muốn coi lên núi mà coi Có Bà Triệu tướng cưỡi voi đánh cồng” Khi [...]
Th3
Hai con cò và con rùa
Ngày trước, có một người đàn bà rất mực kiêu căng và chua ngoa. Hễ [...]
Th3
Nàng tiên cóc
Ngày xưa, có hai vợ chồng nông dân hiếm hoi, cầu Trời khấn Phật mãi [...]
Th3