Tác giả: Thu Vân
Tôi vẫn chưa hiểu tại sao ngày có thể vừa dài vừa ngắn: dài để sống hết quãng đời, có thể, nhưng lê thê tới nỗi chúng hòa nhập vào nhau. Chúng không còn tên nữa. Chỉ có 'ngày hôm qua' và 'ngày mai' còn ý nghĩa với tôi.
Tôi vẫn chưa hiểu tại sao ngày có thể vừa dài vừa ngắn: dài để [...]
Khi ba mươi tuổi, người ta nên biết rõ mình như trong lòng bàn tay, biết rõ con số cụ thể của những khiếm khuyết và phẩm chất của mình, biết mình có thể đi xa bao nhiêu, đoán trước những thất bại – là chính bản thân mình. Và trên hết, chấp nhận những điều đó.
Khi ba mươi tuổi, người ta nên biết rõ mình như trong lòng bàn tay, [...]
Nuối tiếc là đặc tính tự nhiên của mái đầu bạc.
Nuối tiếc là đặc tính tự nhiên của mái đầu bạc. — Regrets are the [...]
Ngày lãng phí vì người khác không lãng phí với bản thân mình.
Ngày lãng phí vì người khác không lãng phí với bản thân mình. — A [...]
Sự khác biệt giữa quá khứ, hiện tại và tương lai chỉ là một ảo tưởng dai dẳng đến ngoan cố.
Sự khác biệt giữa quá khứ, hiện tại và tương lai chỉ là một ảo [...]
Tôi chẳng bao giờ nghĩ tới tương lai – nó luôn luôn đến đủ sớm.
Tôi chẳng bao giờ nghĩ tới tương lai – nó luôn luôn đến đủ sớm. [...]
Ký ức dễ lừa gạt vì nó khoác màu những sự kiện của hôm nay.
Ký ức dễ lừa gạt vì nó khoác màu những sự kiện của hôm nay. [...]
Tôi chẳng có gì để làm với quá khứ; với tương lai cũng vậy. Tôi sống trong hiện tại.
Tôi chẳng có gì để làm với quá khứ; với tương lai cũng vậy. Tôi [...]
Hôm nay là học trò của hôm qua.
Hôm nay là học trò của hôm qua. — Today is yesterday’s pupil. Thomas Fuller
Một đứa con trai còn rắc rối hơn một tá con gái.
Một đứa con trai còn rắc rối hơn một tá con gái. Ngạn ngữ Anh
