Quỳnh đi đò ngang thường chịu tiền, lâu quá hoá nhiều, không trả được.
Lúc anh lái đò đến đòi, Quỳnh bảo:
– Ừ đợi đấy, mai ta trả.
Rồi mua tre nứa, lá ngồi làm một cái nhà bè ở giữa sông, trong đề một câu:
– “Đ…. Mẹ thằng nào bảo thằng nào!”
Và phao ầm lên rằng đó là lầu yết thơ của Trạng.
Thấy nói thơ Trạng, thiên hạ nô nức kéo nhau đi xem. Đi đò ra đến nơi, thấy độc một câu như thế, chán quá lại đi đò về. Người khác gặp hỏi thì cáu, chỉ trả lời:
– Ra mà xem!
Thế là thiên hạ càng thấy lạ, càng xô nhau ra xem.Anh lái đò chở hết chuyến nọ đến chuyến kia không kịp, trong ba bốn ngày, được không biết bao nhiêu tiền. Ðược mấy hôm, Quỳnh dỡ nhà bè, bán lại cho anh lái đò. Anh lái đò đòi nợ. Quỳnh mắng:
– Anh còn nợ ta thì có, ai làm cho anh mấy hôm chở được bấy nhiêu tiền?
Anh lái đò mới nhận ra, liền cám ơn Quỳnh rồi rít và xin trả đủ tiền.


BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Nàng tiên cóc
Ngày xưa, có hai vợ chồng nông dân hiếm hoi, cầu Trời khấn Phật mãi [...]
Th3
Huyền Quang
Vào thời nhà Trần có một người học trò trẻ tuổi ở xứ Bắc tên [...]
Th3
Anh nông dân và thần núi
Chuyện này đã lâu lắm rồi. Một anh nông dân quanh quẩn thế nào một [...]
Th3
Bốn anh em nối khố
Trạng bói được mấy quẻ minh bạch rạch ròi như thế, cho nên từ trong [...]
Th3
Sự tích chùa Trấn Quốc
Tương truyền, chùa được xây dựng từ thời Lý Nam Đế (năm 541-547) tại thôn [...]
Th3
Mẹo trảy kinh
Mùa đông năm ấy, Quỳnh có việc đi gặp người bà con đang sinh sống [...]
Th3