Tôi vẫn chưa hiểu tại sao ngày có thể vừa dài vừa ngắn: dài để sống hết quãng đời, có thể, nhưng lê thê tới nỗi chúng hòa nhập vào nhau. Chúng không còn tên nữa. Chỉ có ‘ngày hôm qua’ và ‘ngày mai’ còn ý nghĩa với tôi.
—
I hadn’t understood how days could be both long and short at the same time: long to live through, maybe, but so drawn out that they ended up flowing into one another. They lost their names. Only ‘yesterday’ and ‘tomorrow’ still had any meaning for me.
Albert Camus


BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Ở đời có hai thứ mất đi rồi con người ta không thể lấy lại được, đó là gia đình và thời gian.
Ở đời có hai thứ mất đi rồi con người ta không thể lấy lại [...]
Th4
Người ta phải sống cuộc đời mình bằng cách nhìn về phía trước. Nhưng chỉ có thể hiểu được nó khi nhìn lại phía sau.
Người ta phải sống cuộc đời mình bằng cách nhìn về phía trước. Nhưng chỉ [...]
Th3
Quan trọng không phải là sống lâu như thế nào, mà là sống sâu như thế nào.
Quan trọng không phải là sống lâu như thế nào, mà là sống sâu như [...]
Th3
Thời gian nhàn rỗi chính là thời gian của văn hóa và phát triển.
Thời gian nhàn rỗi chính là thời gian của văn hóa và phát triển. Khuyết [...]
Th3
Những mối quan tâm ngày hôm nay hiếm khi nào là những mối quan tâm của ngày mai.
Những mối quan tâm ngày hôm nay hiếm khi nào là những mối quan tâm [...]
Th3
Cuộc sống quá ngắn ngủi. Hận thù chỉ tàn phá những hạnh phúc tuyệt vời bạn đang có. Hãy cười khi bạn có thể và quên đi những gì bạn không thể thay đổi.
Cuộc sống quá ngắn ngủi. Hận thù chỉ tàn phá những hạnh phúc tuyệt vời [...]
Th3