Thằng bé hẳn nhiên rất thích đồ chơi. Nhưng chưa bao giờ dám ỉ eo xin mẹ. Từ rất lâu, nó đã quen, và có lẽ, cũng tỏ ra phần nào cảm thông với mẹ vì sự eo hẹp của đồng lương công chức. 7 tuổi, nó đã đủ chút hiểu biết để biết không nên vòi vĩnh mẹ những thứ được coi là xa xỉ với nhà mình.
Nhưng lần đó nó được mẹ cho “toàn quyền sử dụng” với 10.000 đồng bán giấy vụn. Để có được nó, thằng bé đã cùng mẹ dọn dẹp, tích lũy trong vài tháng. Khỏi phải nói, nó sung sướng cỡ nào. Thoạt đầu nó định để dành, đợi tới lúc đủ tiền mua món đồ chơi đắt hơn, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cu cậu quyết định phải mua ngay cho mình niềm vui ở cái quán gần nhà. Mẹ chở con ra đó, nhủ lòng, cần phải để con biết cách lựa chọn niềm vui trong những giới hạn vật chất, điều vô cùng khó nói và cũng khó dạy với trẻ nhỏ thời nay.
Mẹ cứ ngỡ với 10.000 đồng, thằng bé sẽ thất vọng lắm khi không thể mua được món đồ ưng ý. Hóa ra không phải vậy. Thằng bé cầm tiền thật chặt, mắt chăm chú ngắm nghía những món đồ chơi be bé, xinh xinh đang treo lủng lẳng trong quán cóc. Nó không tỏ ra vội vàng, cũng không hề xấu hổ hay ngần ngại như tâm trạng thoáng qua trong đầu mẹ nó lúc đang đứng chờ. Với nó, đây là việc cực kỳ nghiêm túc và nó giống như vị khách đang rất chú tâm tới việc mua bán của mình. Mẹ yên lặng quan sát.
Cô bé bán hàng đã nhận ra vị khách quen thuộc vẫn thường ghé qua hàng mình ngắm nghía mà gần như không bao giờ mua gì. Cô bé bảo, “À, là cậu bé vẫn thường ra xem xe tăng đây. Chị ơi, cháu vẫn bảo thích đồ chơi lắm nhưng mẹ không cho mua đấy”. Mẹ cười nhẹ nhõm. Cô bán hàng như bị chinh phục bởi vẻ nghiêm túc, say sưa của thằng bé, phục vụ nó như một khách hàng thực thụ. Cô kéo từng dây đồ chơi be bé ra giới thiệu, nhiệt tình chỉ dẫn rồi lại tìm kiếm những món khác mà thằng bé yêu cầu.
Quan sát việc mua bán của con trai, mẹ chợt nghĩ, hình như chưa bao giờ mẹ được người bán hàng nào phục vụ tận tâm như thế khi món đồ mẹ mua chỉ ở giá trị 10.000 đồng. Thằng bé lựa một lúc rồi quyết định lấy chiếc xe tăng bằng nhựa nhỏ xíu, chắc chỉ to hơn cái bánh quy một chút. Cô bán hàng bảo, “Cái xe đó chỉ có 7000 thôi, còn 3000, con muốn mua gì nữa không?”. Thằng bé lắc đầu và vui vẻ cầm tiền thừa gửi lại mẹ. Mặt mũi hân hoan với chiếc xe tăng nhỏ xíu trong tay.
Nhìn con, mẹ thoáng có ý muốn mua thêm cho con trai “vài niềm vui” như thế nữa, nhưng rồi mẹ đã tự kìm lại được. Làm thế là mẹ lại yêu mình mất rồi chứ đâu còn yêu con nữa. Mẹ mừng vì con trai đã biết yêu quý và tự hào với số tiền con cùng mẹ có được. Mừng vì con biết mua cho mình niềm vui theo cách đúng đắn nhất. Mừng vì có thể chưa thực ý thức, nhưng con đã sớm có cơ hội để nhận ra, cuộc sống này, điều quan trọng là phải tự biết kiểm soát những nhu cầu vật chất của bản thân, có thế mới mong tìm được bình yên và hạnh phúc.
Theo Danhngoncuocsong.com


BÀI VIẾT LIÊN QUAN
7 tật xấu lớn nhất của con người mà ai cũng dễ mắc phải
"Con người không ai là hoàn hảo", câu nói đó dường như luôn chực chờ [...]
Th3
Hãy mặc kệ những người coi ước mơ của bạn là quá xa vời
Nếu như bạn đã đặt ra những mục đích, ước mơ hay tham vọng lớn [...]
Th3
10 câu nói truyền cảm hứng hay nhất để bạn tin vào bản thân một lần nữa
Trong cuộc sống, đôi khi bạn sẽ cảm thấy thất vọng và mất niềm tin [...]
Th3
17 lời khuyên của thiền sư số một Nhật Bản khiến bạn thật sự giác ngộ
Kodo Sawaki (1880-1965) hay “Kodo-Kẻ không nhà”, là một trong những vị thiền sư phái [...]
Th3
Cuộc sống dễ dàng hơn khi sống theo mô hình kim tự tháp
Thứ tự của các tầng không quan trọng và bạn có thể bắt đầu từ [...]
Th3
Những điều phải nhớ trước khi mua quà tặng người khác
Mọi hành động tặng quà nơi công sở đều liên quan đến sự trao đổi [...]
Th3