Tác giả: Thanh Bình
Rất nhiều lúc, chúng ta đều hay nói một người nào đó đã thay đổi, nhưng chỉ những ai hiểu rõ người ấy mới biết, dù người ấy thay đổi đi chăng nữa nhưng vẫn còn một điểm bất biến, chỉ là chúng ta có muốn tìm ra nó hay không mà thôi.
Rất nhiều lúc, chúng ta đều hay nói một người nào đó đã thay đổi, [...]
Chúng ta là phần của xã hội loài người, vì vậy chúng ta không thể không học cách thích ứng với xã hội này.
Chúng ta là phần của xã hội loài người, vì vậy chúng ta không thể [...]
Giữa điểm đi và điểm đến là quãng đường. Giữa chia ly và gặp lại là quãng đời.
Giữa điểm đi và điểm đến là quãng đường. Giữa chia ly và gặp lại [...]
Vết thương sâu đến mấy cũng sẽ lành. Vết thẹo rồi sẽ phai. Mọi chuyện rồi sẽ qua đi. Ký ức rồi sẽ biến mất. Cho dù trái tim bị xé nát, rồi sát muối thì cũng nhất định sẽ khoẻ lại.
Vết thương sâu đến mấy cũng sẽ lành. Vết thẹo rồi sẽ phai. Mọi chuyện [...]
Muốn nhìn rõ lòng mình rất dễ, nhưng có can đảm nhìn thẳng lòng mình mới khó.
Muốn nhìn rõ lòng mình rất dễ, nhưng có can đảm nhìn thẳng lòng mình [...]
Có một số việc làm ra phải trả giá thật nhiều, nếu không vĩnh viễn cũng không có cách nào cứu vãn, vì vậy sẽ mất đi thứ gì đó.
Có một số việc làm ra phải trả giá thật nhiều, nếu không vĩnh viễn [...]
Trên thế gian này luôn có những người phải đợi ngàn cánh buồm qua hết, mới nhận ra phải quay đầu; phải đợi đến lúc chia ly thất tán, mới bắt đầu hiểu được trân trọng; đợi đến lúc vật còn người mất, mới bắt đầu nhớ nhung…
Trên thế gian này luôn có những người phải đợi ngàn cánh buồm qua hết, [...]
Nhiều năm qua, tôi luôn học tập một việc, chính là không quay đầu lại, chỉ vì bản thân chưa từng làm chuyện gì phải hối hận, không hối hận vì những chuyện mình đã làm. Mỗi bước đi của cuộc sống, đều phải trả giá đắt. Tôi có được một ít những gì mình muốn, mất đi một ít những gì mình không muốn mất. Nhưng con người trên thế giới này, có phải ai cũng như vậy đâu?"
Nhiều năm qua, tôi luôn học tập một việc, chính là không quay đầu lại, [...]
Có những con đường chưa đi mà đã nhớ. Có những con đường đi mãi rồi để quên. Cuộc đời giữa nhớ và quên, ai cũng chọn bắt đầu từ nhớ và kết thúc ở quên. Tôi không chọn nhớ, nên suốt đời tôi sẽ chẳng phải cố quên đi gì cả. Vì lẽ đó, thành phố vẫn nguyên vẹn trong tôi, bằng một tình yêu như vậy, tình yêu của một kẻ suốt đời đi lạc.
Có những con đường chưa đi mà đã nhớ. Có những con đường đi mãi [...]
Khi tranh luận với người khác mà hùng hổ, đỏ mặt tía tai sẽ tự đưa mình vào thế yếu; càng nói nhẹ ngàng êm tai lại càng có sức thuyết phục.
Khi tranh luận với người khác mà hùng hổ, đỏ mặt tía tai sẽ tự [...]
