Tác giả: Minh Tiến

Thế gian giàu bởi chữ cần

Thế gian giàu bởi chữ cần, Có mà lười biếng thì thân chẳng còn.

Thà rằng ăn bát cơm rau

Thà rằng ăn bát cơm rau, Còn hơn cá thịt nói nhau nặng lời.

Mật ngọt càng tổ chết ruồi

Mật ngọt càng tổ chết ruồi, Những lời cay đắng là nơi thật thà.

Khi giàu chẳng có đỡ ai

Khi giàu chẳng có đỡ ai, Đến khi hoạn nạn chẳng ai đỡ mình.

Nước trong ai chẳng rửa chân

Nước trong ai chẳng rửa chân, Hoa thơm ai chả tới gần gốc cây.

Khôn thì trong trí lượng ra

Khôn thì trong trí lượng ra, Dại thì học lỏm người ta bề ngoài.

Màn treo, chiếu rách cũng treo

Màn treo, chiếu rách cũng treo, Hương xông nghi ngút, củi rều cũng xông.

Tranh quyền cướp nước gì đây

Tranh quyền cướp nước gì đây, Coi nhau như bát nước đầy là hơn.

Ở nhà nhất mẹ nhì con

Ở nhà nhất mẹ nhì con, Ra đường lắm kẻ còn giòn hơn ta.

Kinh đô cũng có người rồ

Kinh đô cũng có người rồ Thôn quê cũng có sinh đồ trạng nguyên.