Có những con đường chưa đi mà đã nhớ. Có những con đường đi mãi rồi để quên. Cuộc đời giữa nhớ và quên, ai cũng chọn bắt đầu từ nhớ và kết thúc ở quên. Tôi không chọn nhớ, nên suốt đời tôi sẽ chẳng phải cố quên đi gì cả. Vì lẽ đó, thành phố vẫn nguyên vẹn trong tôi, bằng một tình yêu như vậy, tình yêu của một kẻ suốt đời đi lạc.
—
Tháng năm của Kẹo – Mộc Diệp Tử


BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Có một số thứ một khi đã được số mệnh định đoạt, muốn chống đỡ cũng chẳng được, chi bằng cứ đón nhận nó, cái kết cục cần đến rồi sẽ đến.chấp
Có một số thứ một khi đã được số mệnh định đoạt, muốn chống đỡ [...]
Th3
Nội tâm con người là thứ có khả năng chịu đựng dẻo dai bền bỉ, chỉ cần còn lại một hy vọng nhỏ nhất cũng có thể hồi sinh.
Nội tâm con người là thứ có khả năng chịu đựng dẻo dai bền bỉ, [...]
Th3
Mọi tuyệt vọng đều là do niềm hy vọng gây ra, ảo tưởng ngọt ngào thường biến thành nỗi cô đơn và vết thương tê tái.
Mọi tuyệt vọng đều là do niềm hy vọng gây ra, ảo tưởng ngọt ngào [...]
Th3
Học định luật Lenz thì biết thế giới có tính đàn hồi, học quy tắc L’Hospital thì biết con người có hạn cực! Vì thế, tôi chỉ có thể tìm sự giải thoát cho mình trong vận động toán của Newton, tự do buông thả.
Học định luật Lenz thì biết thế giới có tính đàn hồi, học quy tắc [...]
Th3
Có lẽ định mệnh là thứ để đối đầu, không phải để trốn chạy.
Có lẽ định mệnh là thứ để đối đầu, không phải để trốn chạy. — [...]
Th3
Con người nhiều lúc lạ kì như vậy, rõ ràng là một chuyện hoàn toàn trái ngược với ý muốn của mình, nhưng khi làm lại chẳng hề cảm thấy miễn cưỡng, tìm được nguyên nhân e vẫn tin tưởng như lúc đầu.
Con người nhiều lúc lạ kì như vậy, rõ ràng là một chuyện hoàn toàn [...]
Th3