Hồi ấy, gần xứ Quỳnh ở, có một pho tượng đá rất kỳ lạ, trần truồng đứng giữa đồng, miệng tủm tỉm cười, tay trỏ xuống chỗ kín, gọi là tượng bà Banh.
Pho tượng kỳ cục vậy nhưng linh lắm, ai đi qua trông thấy, nhếch mép cười thì không xếch mồm cũng méo miệng. Đồn rằng đó là chỗ người Tàu giấu của, thiêng lắm. Quỳnh nghe đồn, đi xem. Đến nơi thấy tượng trần truồng mà chân lại đi giày, cổ đeo hạt. Quỳnh không cười không nói, cầm bút đề ngay vào ngực tượng một bài thơ nôm rằng:
Khen ai đẽo đá tạc nên thầy!
Khéo đứng ru mà đứng mãi đây?
Trên cổ đếm đeo dăm chuỗi hạt.
Dưới chân đứng chéo một đôi giày,
Ấy đã phất cờ trêu ghẹo tiểu,
Hay là bốc gạo thử thanh thầy?
Có ngứa gần đây nhiều gốc dứa,
Phô phang chi ở đám quân này.
Quỳnh đề thơ xong, bỏ đi. Tượng đá bỗng toát mồ hôi ra từ đó mất thiêng.
Mời các bạn tham gia nhóm "Lời hay ý đẹp" và "Những câu nói hay"


BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Khỉ và châu chấu
Từ ngày mới có mặt đất và muôn loài, các loài vật cùng nói một [...]
Th3
Ngọc Người
Chúa Trịnh có một viên ngọc quí, suốt ngày nâng niu, giữ gìn rất cẩn [...]
Th3
Lê Lai cứu chúa
Khi Lê Lợi dựng cờ khởi nghĩa, ông là tướng luôn ở bên cạnh, xông [...]
Th3
Gà mượn mào vịt
Ngày xưa, vịt đực có bộ cánh biếc xanh và chiếc mào đỏ rực. Còn [...]
Th3
Núi Bà Đen
Ngày xưa, núi Bà Ðen có tên gọi là Núi Một. Trên đó có một [...]
Th3
Cái cân thủy ngân
Ngày xưa, có một nhà làm nghề buôn bán, gian tham chế ra một cái [...]
Th3