Phú ông nọ giàu có nhất trong vùng nhưng rất hà tiện. Bao nhiêu vàng bạc, ông giấu cất trong nhà, không đem bố thí cho một ai.
Hôm ấy, có lão ăn mày đến năn nỉ phú ông mà xin cho kỳ một nén vàng. Phú ông quát tháo, sai người đuổi đi. Nhưng lão ấy vẫn gan lì trở lại xin vàng, ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác. Rốt cuộc phú ông cho lão một nén rồi sai người đầy tớ theo rình. Ban đầu lão ăn mày mừng rỡ, cười hớn hở.
Nhưng đến khoảng đất trống, lão đặt nén vàng bên mình rồi ngủ khì. Tên đầy tớ bèn lén lại gần ăn cắp nén vàng nọ đem về cho chủ. Hôm sau, lão ăn mày trở lại nhà phú ông xin vàng như cũ. Phú ông nói:
– Hôm qua tôi cho ông một nén đâu rồi.
Ông lão ăn mày vuốt râu rồi trả lời:
– Tôi để nó kế bên mình. Nhưng khi tôi vừa nhắm mắt thì nó cũng mất đi. Bởi vậy tôi trở lại.
Phú ông suy nghĩ về câu nói của lão ăn mày, hiểu rằng khi nhắm mắt chết thì sự nghiệp không còn gì hết. Ông bèn đem vàng bạc dùng vào việc phước thiện. Gặp những người trong vùng, phú ông thuật lại chuyện lão ăn mày nọ. Ai nấy đoán rằng: “Không chừng lão ấy là Tiên trá hình để răn đời. “


BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Sự tích Cao Lãnh
“Đồng Tháp Mười cò bay thẳng cánh Nước Tháp Mười lấp lánh cá tôm” Đồng [...]
Th3
Nhặt bã trầu
Một ông quan vào quán ngồi bệ vệ lắm, Quỳnh giả làm học trò xác, [...]
Th3
Ba chàng dũng sỹ
Ở làng kia, có một người đàn bà rất chăm làm. Từ mờ sáng, khi [...]
Th3
Nàng Nguyễn Thị Bích Châu
Thời Trần, có nàng Nguyễn Thị Bích Châu là vợ vua Duệ Tông. Nàng có [...]
Th3
Sự tích khăn đỏ và áo có dấu ấn
Ngày xưa có một cô gái rất đẹp. Nàng lại khéo tay, giỏi may vá [...]
Th3
Khỉ và châu chấu
Từ ngày mới có mặt đất và muôn loài, các loài vật cùng nói một [...]
Th3