Phú ông nọ giàu có nhất trong vùng nhưng rất hà tiện. Bao nhiêu vàng bạc, ông giấu cất trong nhà, không đem bố thí cho một ai.
Hôm ấy, có lão ăn mày đến năn nỉ phú ông mà xin cho kỳ một nén vàng. Phú ông quát tháo, sai người đuổi đi. Nhưng lão ấy vẫn gan lì trở lại xin vàng, ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác. Rốt cuộc phú ông cho lão một nén rồi sai người đầy tớ theo rình. Ban đầu lão ăn mày mừng rỡ, cười hớn hở.
Nhưng đến khoảng đất trống, lão đặt nén vàng bên mình rồi ngủ khì. Tên đầy tớ bèn lén lại gần ăn cắp nén vàng nọ đem về cho chủ. Hôm sau, lão ăn mày trở lại nhà phú ông xin vàng như cũ. Phú ông nói:
– Hôm qua tôi cho ông một nén đâu rồi.
Ông lão ăn mày vuốt râu rồi trả lời:
– Tôi để nó kế bên mình. Nhưng khi tôi vừa nhắm mắt thì nó cũng mất đi. Bởi vậy tôi trở lại.
Phú ông suy nghĩ về câu nói của lão ăn mày, hiểu rằng khi nhắm mắt chết thì sự nghiệp không còn gì hết. Ông bèn đem vàng bạc dùng vào việc phước thiện. Gặp những người trong vùng, phú ông thuật lại chuyện lão ăn mày nọ. Ai nấy đoán rằng: “Không chừng lão ấy là Tiên trá hình để răn đời. “
Mời các bạn tham gia nhóm "Lời hay ý đẹp" và "Những câu nói hay"


BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Người đàn bà tiết liệt
Ngày xưa ở vùng Bắc Ninh là đất nổi tiếng có nhiều con gái đẹp, [...]
Th3
Chàng Lía
Ngày xưa có một nhà nông phu nghèo ở Gò Sặt, tỉnh Bình Định có [...]
Th3
Chàng Rể hay chữ
Một phú hộ muốn chọn cho con gái cưng của mình một người chồng hay [...]
Th3
Bắt trộm
Mùa đông năm sau, Lương ông bị bệnh rồi mất. Ba năm sau mãn tang [...]
Th3
Của trời trời lại lấy đi giương đôi mắt ếch làm chi được trời
Ngày xưa có một người nghèo khổ quá. Ngày ngày ông ra bãi biển cố [...]
Th3
Đầu to bằng cái bồ
Chuyện kể rằng lúc Quỳnh còn nhỏ, mới bảy tám tuổi, Quỳnh đã tỏ ra [...]
Th3