Làng Thụy Chương xưa là một làng nổi tiếng về nấu rượu. Rượu ở đây thơm ngon đặc biệt.
Mé trước làng ở ven hồ Tây có một ngôi chùa nhỏ. Thời Lê Trung Hưng, chùa đổ nát chỉ còn trơ một pho tượng tay chống gậy, xiêu vẹo, nghiêng ngả.
Một hôm Quỳnh vào làng mua rượu, thấy pho tượng như vậy, mới làm mấy câu thơđùa:
Ông đứng chi mà đứng mãi đây?
Dập dềnh như tỉnh lại như say,
Vãi nào đã chuốc cho ông rượu?
Còn có cho vay một nậm đầy?
Tương truyền từ đó, dân làng ai cũng gọi tượng là “Phật say”.


BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Người đàn bà tiết liệt
Ngày xưa ở vùng Bắc Ninh là đất nổi tiếng có nhiều con gái đẹp, [...]
Th3
Chàng Lía
Ngày xưa có một nhà nông phu nghèo ở Gò Sặt, tỉnh Bình Định có [...]
Th3
Chàng Rể hay chữ
Một phú hộ muốn chọn cho con gái cưng của mình một người chồng hay [...]
Th3
Bắt trộm
Mùa đông năm sau, Lương ông bị bệnh rồi mất. Ba năm sau mãn tang [...]
Th3
Của trời trời lại lấy đi giương đôi mắt ếch làm chi được trời
Ngày xưa có một người nghèo khổ quá. Ngày ngày ông ra bãi biển cố [...]
Th3
Đầu to bằng cái bồ
Chuyện kể rằng lúc Quỳnh còn nhỏ, mới bảy tám tuổi, Quỳnh đã tỏ ra [...]
Th3