Một buổi trưa, Quỳnh vào hầu Chúa, không thấy Chúa ở cung, hỏi thị vệ, thì ra Chúa đương giấc. Quỳnh không được tiếp, sẵn bút nghiên, đề ngay hai chữ vào tường rồi trở ra về.
Lúc Chúa dậy ra công đường, thấy ở tường có hai chữ “ngọa sơn” nét mực hãy còn ướt, không biết ai đề và cũng không biết nghĩa làm sao, hỏi thị vệ mới hay Quỳnh đề. Ðến buổi hầu chiều, đông đủ các quan, Chúa hỏi, không ai tán được, phải triệu Quỳnh đến.
Quỳnh đến, Chúa hỏi. Quỳnh thưa:
– Hai chữ ấy có nghĩa gì sâu sắc đâu, hạ thần cứ lấy nghĩa đen mà viết, không dám có ý tứ gì hiểm hóc cả.
– Cứ cắt nghĩa cho ta nghe, không hề chi mà ngại.
Quỳnh ngập ngừng mãi, mới nói:
Chữ “ngọa” nghĩa là “nằm”, “nằm” hẳn không ai nằm không, tất phải ngáy, chữ “sơn” nghĩa là “núi”, “núi” ắt phải có đèo, vậy hợp hai chữ làm một thì nghĩa là “ngáy đèo”.
Cả triều thần ai cũng cười. Chúa cũng bật cười. Tan hầu, các quan trách Quỳnh:
May mà Chúa rộng lượng, chứ không thì hôm nay ông mất đầu!
Mời các bạn tham gia nhóm "Lời hay ý đẹp" và "Những câu nói hay"


BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Trạng lợn xem bói
Trạng Lợn (tên thật là Chung Nhi)đến kinh, mở một ngôi hàng xem bói. Thế [...]
Th3
Trương Chi, Mỵ Nương
Ngày xưa, có một ông quan thừa tướng sinh được người con gái tên là [...]
Th3
Con mối làm chứng
Ngày xưa có hai vợ chồng một nhà nghèo đói nọ, có một đứa con, [...]
Th3
Sự tích đền Cờn
Ngày xưa có một ông vua một nước láng giềng tên là Đế Bính. Vua [...]
Th3
Bính và Đinh
Đinh làm việc quần quật mà chẳng khá hơn chút nào. Năm hơn hai mươi [...]
Th3
Chúa Liễu mắc lỡm
Lúc Quỳnh còn là học trò nhà nghèo, phải ra đền Sòng xin cấy rẽ. [...]
Th3