Một ông quan vào quán ngồi bệ vệ lắm, Quỳnh giả làm học trò xác, mon men đến đứng bên, hễ thấy quan ăn miếng trầu nào nhả bã ra thì lại cúi xuống nhặt.
Quan hỏi:
– Mày là ai?
– Bẩm, tôi là học trò.
– Học trò sao lại lẩn thẩn thế?
– Bẩm, chúng tôi thấy phương ngôn thường nói: “Miệng kẻ sang có gang có thép!”, chúng tôi nhặt xem gang thép như thế nào.
Quan thấy Quỳnh có ý xược, ra oai thét:
– Ðã xưng là học trò, thì phải đối ngay câu phương ngôn ấy đi, đối được thì tha cho, không sẽ đánh đòn!
Quỳnh rụt tè thưa:
– Bẩm quan khó lắm!
Quan lại quở:
– Khó thì khó cũng phải đối!
– Bẩm quan con xin đối.
– Nói mau!
Quỳnh mới đọc:
– Ðồ nhà khó vừa nhọ vừa thâm.
Quan ngồi lặng đi rồi đỏ mặt nói:
– Ừ đối cũng chỉnh, nhưng mà xấc lắm.


BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Đầu to bằng cái bồ
Chuyện kể rằng lúc Quỳnh còn nhỏ, mới bảy tám tuổi, Quỳnh đã tỏ ra [...]
Th3
Đất nứt con bọ hung
Từ thuở bé, ngoài tính nghịch ngợm, hiếu động, Quỳnh còn tỏ ra thông minh [...]
Th3
Sự tích cây xấu hổ
Ngày xửa ngày xưa, ở một làng nọ, có một bà mẹ tính tình hiền [...]
Th3
Cứu vua
Một đêm, vào khoảng canh ba, tự nhiên hoàng cung phát hỏa, lửa cháy rực [...]
Th3
Thuồng luồng
Ngày xưa ở thôn Bản Bừa, xã Đồng Lang thuộc vùng Tiên Yên (Bắc Việt) [...]
Th3
Tiêu diệt mãng xà
Ngày xưa, trong một hang núi nọ có một con mãng xà. Đầu nó to [...]
Th3