Sư-tử trên rừng ai cũng sợ;
Lúc tuổi già ngồi nhớ oai xưa
Khóc than thân-phận già-nua.
Vì chưng ta yếu bây giờ chúng khinh:
Con ngựa đến đá mình một móng;
Chó rừng vào há họng cắn chơi;
Con bò đến húc. Trời ơi!
Muốn gầm một tiếng, hết hơi mất rồi.
Sư rầu-rĩ đành ngồi thất thủ,
Thôi cũng đành đợi số cho xong,
Thân tàn chết cũng cam lòng.
Con lừa đâu cũng vào trong hang mình.
Sư thấy thế làm thinh chẳng được,
Than:
……… – Thế này đã nhuốc hay chưa!
Sống mà chịu tủi với lừa,
Chết đi chết lại cũng như khác gì!
Theo Danhngoncuocsong.com


BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Con Cá Nhỏ Và Người Đánh Cá
Miễn là cá sống dưới hồ, Cỏn-con cũng có ngày to kếch-xù. Nhưng mà cá [...]
Th3
Chó Rừng Và Chó Giữ Nhà Còm
Mới rồi kể chuyện cá con, Kêu-ca tán-tụng nỉ-non hết lời, Mà sau cũng phải [...]
Th3
Con Nhái Muốn To Bằng Con Bò
Con nhái nom thấy con bò, Hình-dung đẹp-đẽ, mình to béo tròn. Nhái bằng quả [...]
Th3
Chó Rừng Và Con Cò
Chó rừng tham ăn hay nuốt vội, Nhân một khi vui hội anh em. Miếng [...]
Th3
Gà Đẻ Trứng Vàng
Tham thì thâm, cổ-nhân dạy thế, Lấy chuyện gà ra để răn đời, Đem câu [...]
Th3
Hai Thằng Ăn Trộm Với Con Lừa
Vị con lừa, của vừa ăn trộm, Hai đứa gian đánh lộn cùng nhau, Thằng [...]
Th3